[Fanfic] Phản diện_21.2

 

Cô nhi viện là địa ngục.

Thế nên, khi người đàn ông đó đến, tôi nhìn ông như vị cứu tinh, một vị anh hùng. Kim Seongbok, người muốn nhận nuôi tôi, người sẽ chăm sóc tôi.

Appa của tôi.

Niềm tin trong tôi, sớm bị bòn rút dần bởi những lọc lừa dối trá, giờ đặt trọn vào người đàn ông này. Ông sẽ không nói dối. Bởi anh hùng không bao giờ nói dối.

Hay là tôi tin tưởng vậy.

Bảy tuổi, tôi bước vào cuộc sống mới.

=======

CHAP 21.2

Lúc mới vào sống cùng appa, mọi thứ đều lạ lẫm. Nhà appa còn hai người nữa: một người phụ nữ và một đứa bé cũng tầm tuổi tôi. Khi ấy tôi không hiểu tại sao họ lại ở đó, nhưng rồi mới vỡ lẽ ra: đó là vợ và con của appa. Trong lòng đột nhiên có hơi sợ, liệu appa thấy những người này rồi có bỏ rơi tôi không? Nhưng rồi ngẫm lại thì thấy không đáng. Appa đã đón tôi từ trại mồ côi về, tôi chỉ cần tin tưởng ông là được rồi. Tôi cũng chỉ cần một mình ông. Tất cả những người khác, đều chỉ là vô hình, với những khuôn mặt giống nhau, không quan trọng, không đáng để quan tâm.

Ngay lúc bước chân vào cửa, tôi đã biết họ chẳng ưa gì mình. Đáng lẽ ra phải thấy tủi thân, nhưng tôi quen bị người khác lơ là rồi nên cũng chẳng để ý mà chỉ bám riết tới appa hơn. Tôi biết Jaejoong ghét tôi từ khi tôi vào nhà ở, tôi biết vợ appa cũng ghét tôi, dù bà ta chẳng dám làm gì. Vậy nên tôi mặc kệ hai người họ, và họ cũng mặc kệ tôi.

Đêm đó, khi sốt cao, ngoài nóng nhưng trong người lạnh ngắt, tôi chỉ biết thì thầm gọi tên appa, dù tôi biết appa đang đi làm, dù tôi biết ông chẳng thể trở về ngay, nhưng tôi cứ gọi ông, tiếng gọi như tiếng cầu nguyện, một phần trong tôi vẫn hy vọng appa như vị anh hùng sẽ nghe thấy tiếng kêu của tôi, bởi ngoài ông ra, trong căn nhà này, trên cả thế giới này, sẽ chẳng có ai ôm tôi, vỗ về tôi, chăm sóc tôi khi tôi ốm.

Thế rồi, cánh cửa phòng mở ra. Và Kim Jaejoong bước vào.

Giây phút ấy, khuôn mặt anh trở nên rõ nét, chẳng còn là hình bóng mờ nhạt nữa.

Khi miếng cháo đầu tiên nuốt xuống, người tôi ấm hẳn lên. Mùi vị bát cháo thoang thoảng, không rõ ràng, mà sao tôi vẫn thấy nó ngon đến lạ kỳ. Tự nhiên bản thân muốn khóc. Chẳng biết vì sao nữa. Chỉ thấy như hương vị cháo trôi xuống bụng rồi lan đến toàn cơ thể khiến tôi run rẩy. Ấm người, lại ấm cả lòng.

Và như thế, Jaejoong là người thứ hai mở cửa vào trái tim tôi.

…………

..

………………

……………………….

-Happy birthday to you, happy birthday to you…

Tiếng hát rộn vang căn phòng nhỏ. Tôi phồng miệng, thổi nến.

-Vậy là Susu của appa đã 13 tuổi rồi đấy.

-Vâng, appa._Tôi cười.

Appa ôm tôi vào lòng, siết chặt rồi buông tay. Nhà không có ai ngoài hai chúng tôi, bởi chẳng biết từ lúc nào đã thành thói quen, bất cứ ngày chúc mừng nào của tôi hai người kia đều tránh mặt đi nơi khác và chẳng bao giờ về nhà cho tới tận hôm sau. Tôi cũng không quan tâm, dù bản thân cũng có chút tiếc nuối khi Jaejoong không có ở đây. Đôi lúc tôi tự hỏi đêm hôm đó có phải do mình tưởng tượng hay không, bởi sau đấy thái độ căm ghét và lạnh nhạt của Jaejoong với tôi lại quay trở về như lúc trước.

Giật mình khỏi những ý nghĩ vu vơ, tôi cảm nhận bàn tay đang vuốt nhẹ lên má mình đầy âu yếm. Tôi ngước lên nhìn appa. Ánh mắt ông nhìn tôi vẫn tràn đầy yêu thương, nhưng chẳng hiểu sao, có gì đó rất khác. Nó làm tôi thấy khó chịu.

Tôi đẩy ông ra.

Như vừa tỉnh lại từ giấc mơ, appa chớp chớp mắt rồi lại mỉm cười với tôi, ánh mắt lại ấm áp như ban đầu. Ông đứng dậy, vươn vai:

-Appa muốn ở lại với con, nhưng lại bận, phải đi làm ca đêm. Con ở nhà ngoan, tí nữa appa về với con được không?

Tôi bĩu bĩu môi, nhưng cũng gật đầu. Đợi appa đi rồi, tôi mới bắt đầu dọn dẹp hết đống bánh kẹo. Xong xuôi, tôi nhìn quanh một lượt mới phát hiện ra chiếc chìa khóa nhà của appa nằm trên sàn. Thở dài, thôi thì đêm nay lại phải thức để đợi mở cửa cho appa vậy. Tôi cầm chiếc chìa khóa, định bụng mang đặt lại vào phòng ông.

Đặt chìa khóa lên bàn rồi, tôi quay sang nhìn chiếc giường đôi vẫn còn chưa dọn. Thở dài, tôi quyết định dọn hộ. Tới lúc hài lòng, quay đầu bước đi, chân vấp phải một cái gì đó, đau điếng.

Một chiếc hộp gỗ khẽ trồi ra từ phía gầm giường. Nhìn nó như bị đóng vội lại rồi cất giúi vào. Bình thường có lẽ tôi chẳng quan tâm, vì nếu là đồ của appa thì không sao, nhưng nhỡ là đồ của dì thì lại vẽ chuyện. Nhưng hiện tại, dì không ở nhà, appa cũng không, và tôi tò mò. Cái gì mà lại phải cất giấu như thể không muốn cho ai biết như thế? Cúi xuống, tôi lôi nó ra, mở nắp.

Bên trong là một chồng thư của ai đó gửi cho appa. Lee Hyeji. Những lá thư này trông cũng cũ lắm rồi. Xem ngày tháng gửi, có lẽ người này là mối tình đầu của appa. Tôi thực sự tò mò. Quá khứ của appa như thế nào? Dù biết việc mình muốn làm là sai, nhưng tôi muốn hiểu về appa hơn, chỉ cần không để appa biết là được. Nghĩ vậy, tôi mở từng lá ra đọc rồi lại gấp cẩn thận, đút vào phong bì xong cho vào trong hộp. Cứ thế, đọc được bao nhiêu lá tôi cũng chẳng còn nhớ nữa, nhưng dựa vào những gì đã đọc cũng hiểu mang máng được rằng hai người yêu nhau, nhưng vì gia đình cô kia lại lấy người khác giàu hơn. Càng về sau này, những lá thư của Hyeji gửi cho appa càng tỏ ra cộc cằn. Cô nói rằng không muốn lừa dối chồng mình nữa, và khuyên appa nên tìm tình yêu mới.

Đọc mãi, tôi bắt đầu thấy chán và buồn ngủ. Tôi nhìn lại chồng thư, vẫn còn gần mười lá. Tôi quyết định chỉ đọc bức thư cuối cùng, ít nhất cũng biết mọi chuyện kết thúc ra sao.

Seongbok…

Đây có l là lá thư cui cùng tôi gi cho anh…

Được rồi, không có gì mới.

Tôi ch mun nói rng, tôi không còn yêu anh na. Và có l anh cũng chng còn yêu tôi. Nhng gì chúng ta c níu kéo có l ch lào tưởng mà thôi. Vì chúng ta đã bên nhau quá lâu, còn có nhng ước mơ v gia đình cùng nhau. Nhưng gi tôi biết, đãđến lúc kết thúc tt c ri. Tôi yêu chng mình, tôi kính trng anh y.

Tôi thở dài. Vậy là kết thúc sao? Người này đã làm appa đau khổ, và lại tuyệt tình như vậy. Nhưng mà thế cũng tốt, nếu mọi chuyện không diễn ra, chưa chắc tôi đã gặp được appa.

…T ln cui chúng ta gp mt nhau đã lâu quá ri. Có tin cui cùng tôi mun báo cho anh. Tôi đã có thai được sáu tháng. Chúng tôi đã quyết đnh đt tên cho bé là Kim Junsu. Junsu…có nghĩa là đp. Thng bé chc chn s rt đáng yêu.

Không biết có phi s phn ma mai không, mà người tôi ly li cũng h Kim ging anh ch. Có l tôi…

Lá thư lặng lẽ rơi xuống sàn. Tôi thôi không đọc nữa. Chẳng còn cần thiết để đọc thêm gì nữa.

Được một lúc, tôi mới nhận ra mình đang run bần bật. Được một lúc, tôi mới nhận ra dường như não tôi chẳng còn hoạt động được, mọi suy nghĩ như bị đông cứng. Trước mắt chỉ còn đọng lại dòng chữ trong bức thư.

Như người mộng du, tôi đút bức thư vào đúng chỗ của nó, rồi đóng nắp hộp lại, đẩy xuống gầm giường. Xong, bước chân tôi lơ đãng bước về phòng. Đến bên giường, tôi nằm phich xuống.

…Kim Junsu. Junsu…

Không phải đâu mà, đúng không? Chỉ là trùng tên thôi. Chỉ là trùng tên…

Bởi nếu là thật, appa đã nói với tôi. Appa không nói dối.

Anh hùng thì không bao giờ nói dối.

………

…………..

….

…………..

Tôi cố phủ nhận, cố tìm kiếm thông tin để nói với tôi rằng đó chỉ là trùng hợp mà thôi. Nhưng dù tôi có cố phủ nhận thế nào, sự thật vẫn cứ mãi là sự thật. Lá thư được viết phù hợp với thời gian trước khi tôi sinh, và khi tôi hỏi lại trại trẻ, họ cho tôi những thông tin mà tôi cần để lắp ráp lại tất cả.

Tôi cũng cố tìm lại hộp thư. Nhưng sau lần duy nhất đó, nó như mất tăm mất tích. Chẳng bao giờ tôi còn trông thấy nữa.

……….

……………………

Và thế là, tôi ghét Jaejoong. Tôi ghét Jaejoong vì Jaejoong chẳng biết gì, vì Jaejoong có mẹ, có appa.

Tôi ghét Jaejoong vì Jaejoong quá trong sáng.

Jaejoong không biết nói dối. Jaejoong không bị người ta nói dối. Jaejoong sống, Jaejoong cười, Jaejoong ghét ai Jaejoong cứ ghét, yêu ai Jaejoong cứ yêu.

Tôi ghét Jaejoong vì Jaejoong có mọi thứ, còn tôi thì không. Tại sao cuộc đời lại có thể bất công đến thế? Tại sao lại giày vò tôi, rồi lại trêu đùa tôi, giả vờ cho tôi hạnh phúc, để cuối cùng lại đạp đổ tất cả?

Tôi không cam tâm.

Tôi như lên cơn điên. Tôi bắt đầu tìm mọi cách để hại Jaejoong. Tôi tỏ ra là cậu bé ngoan trước mặt tất cả mọi người, còn sau lưng, tôi làm vỡ đồ để Jaejoong bị phạt, tôi thậm chí còn tự gây thương tích cho mình để Jaejoong trở nên đáng ghét. Tôi dạy Jaejoong về cảm giác khi bị phản bội, dạy Jaejoong cách tạo mặt nạ cho chính mình.

Với appa, tôi cũng như lên cơn điên. Đáng lẽ tôi nên hận appa, có lẽ tôi nên từ bỏ ông, kinh tởm ông.

Tôi có hận, có thù, có muốn từ bỏ, nhưng lại cũng rất sợ mất ông. Tôi không biết phải làm gì

Tôi tự hỏi, nếu làm cho ông yêu mình như yêu mẹ, thì có phải ông sẽ luôn ở bên tôi không, sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi tôi không?

Có lẽ vì thế, mà tôi…

…………

……………

….

………………..

Lần đầu tiên tôi ngủ với Seongbok, là trưa một ngày hè. Từ cửa sổ chỗ tôi nằm, có thể nhìn ra sân sau, nơi có một cái cây to mà tôi chẳng biết tên, hoa rực lên màu nắng. Tự nhiên có cái khát khao được chạy ra ngoài đó, đứng dưới tán cây hít hửi hương hoa, leo lên cành rồi phóng tầm nhìn ra cả khu phố, nhìn bọn trẻ con nô đùa, rồi mình cũng lao ra chơi cùng chúng.

Tôi thu mắt về, cúi xuống nhìn người đàn ông đang liếm láp trên ngực mình. Dù trời hè nắng rực, nhưng cơ thể tôi lại chỉ thấy lạnh đến tê tái, trái tim run rẩy vì buốt giá. Tôi cứ nhìn ông ta, nhìn, nhìn, nhìn…nhìn mái tóc ông ta trượt dần xuống, nhìn khuôn mặt ông ta dụi giữa hai chân, nhìn đôi bàn tay nâng hông tôi lên…

Tới lúc ông ta sắp sửa tiến vào, tôi chịu không nổi nữa, hướng mắt ra phía cửa phòng.

Mẹ Jaejoong đang đứng đó, mắt nhìn qua khe cửa.

Đột nhiên, tôi thấy thật đau ở phía dưới. Đau và nóng như phải bỏng. Tôi vẫn nhìn mẹ Jaejoong, và trong vô thức, vươn tay về phía bà ấy, như cầu xin bà ấy cứu giúp tôi khỏi điều gì…

Bà quay đầu lại, bỏ đi.

…………..
….
.

…………….

Lần đầu gặp Yoochun, là năm tôi 14 tuổi.

Thực ra tôi đã thấy anh nhiều lần đi cùng Jaejoong trước đó, nhưng tới năm 14 tuổi, tôi mới thực sự được nói chuyện với anh.

Tôi vẫn còn nhớ, chúng tôi đã bí mật gặp nhau như thế nào để tránh khỏi mắt Jaejoong, những mẩu chuyện kể cho nhau nghe, những buổi đi chơi cùng nhau…

Và tôi vẫn nhớ, cái ngày tôi hiểu được cái gì gọi là yêu, cái gì gọi là được cứu sống. Cứ như thể tôi vẫn luôn chìm sâu dưới đáy biển, và Yoochun là người đưa tôi với bầu không khí và ánh mặt trời.

Trước đây, tôi đã sợ hãi, đã níu kéo appa bằng mọi cách, bởi tôi chỉ có appa, bởi tôi sợ nếu mất ông, tôi sẽ chẳng còn gì. Như khi lạc dưới hố sâu, appa là sợi dây duy nhất tôi nắm được, và nếu nó đứt, bản thân tôi sẽ rơi, rơi mãi, chìm trong bóng đêm đen kịt và không có tận cùng. Cuộc đời, khi ấy sẽ là địa ngục.
Yoochun là người đầu tiên cho tôi hiểu được cảm giác thế nào là yêu và được yêu. Mọi tình cảm trước giờ tôi đều dành trọn cho appa, nhưng Yoochun lại đến…đem tới một tình yêu rất, rất khác mà tôi chưa bao giờ trải nghiệm. Tôi khát khao nó, mơ về nó, ước mong nó. Tôi lao vào anh, yêu bằng tất cả mọi thứ tôi có, cho tất cả mọi thứ tôi có thể, vì tình yêu này quá tuyệt diệu, quá hạnh phúc, và tôi chắc chắn không bao giờ muốn đánh mất nó.

Gặp Yoochun, tôi được sống và nhìn lại được cả cuộc đời mình, mọi đau khổ và tuyệt vọng mà bản thân đã trải qua.

Tôi chưa bao giờ dám nghĩ, và cũng chẳng bao giờ muốn đánh mất Yoochun.

Tôi nhớ một hôm mình đã khóc, ngước mắt lên nhìn anh và hỏi:

-Tại sao bây giờ anh mới tới bên em?

……….
………………..
..
……………

-Sau đó, tôi đã nhận ra đáng lẽ mình phải hận Kim Seongbok đến thế nào. Anh hùng cái khỉ gì chứ, ông ta chỉ là một lão già biến thái hèn nhát…

-Vậy nên mày vẫn tiếp tục ngủ với ông ta?

-Anh không biết đâu…tôi đã tìm hiểu hết…lý do lão ta không lấy mẹ tôi là vì lão ta nghèo còn mẹ tôi giàu. Bố tôi tự tử vì bị lão ta hại, khiến mẹ tôi chết theo…Đến cuối cùng, lão ta còn dám lừa dối tôi…dám động chạm vào tôi…lão ta mang tôi về cũng chỉ để thỏa mãn cái thú tính của lão ta thôi!…chỉ có Yoochun…chỉ một mình anh ấy là hiểu tôi, thế mà giờ…Yoochun cũng bỏ đi rồi…Yoochun…Yoochun…

Jaejoong lặng thinh, nhìn Junsu nằm đó vừa khóc vừa gọi tên Yoochun.

Đầu óc nó trống rỗng, chẳng biết làm gì.

Những gì nó vừa nghe thấy chẳng khiến nó thấy nhẹ nhõm hay hiểu biết thêm chút nào hết. Jaejoong chỉ thấy như sự thật nói ra là hạt cát cuối cùng rơi xuống chiếc cân, khiến trọng lượng của nó nặng đến không thể chịu nổi, rơi xuống đè nát cả tâm hồn lẫn thể xác nó.

Nó lầm bầm:

-Mẹ, cái khỉ gì chứ…con mẹ nó…mày mới mười mấy tuổi…

Nó nghẹn lại, không nói tiếp được nữa.

Chết tiệt, nó đã biết rồi cơ mà, nó thậm chí đã chứng kiến…vậy mà giờ, dường như tất cả mới ngấm vào tâm trí nó, giúp nó hiểu thấu đáo rốt cục chuyện gì đã xảy ra.

Kim Seongbok ơi Kim Seongbok, ông có còn là con người nữa không? Ông nghĩ gì vậy? Lạm dụng trẻ vị thành niên? Một hành vi đồi bại như vậy…Nực cười, còn chẳng thèm quan tâm xem cái nhà này ra sao, rốt cục ông coi cái gia đình này là cái gì? Coi tôi là cái gì?! Phải rồi, tôi hận ông là đúng, tôi muốn trả thù ông, tất cả đều là đúng. Cho mẹ tôi, và cho cả tôi. Việc ông làm chả có gì đáng ngạc nhiên cả, tôi đã biết cái loại người như ông là thế rồi, suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt óc.
Vậy mà sao Jaejoong vẫn cảm thấy như mình vừa bị dội m ột gáo nước lạnh, buốt giá đâm sâu tận óc, khiến bên tai phát ra những tiếng ong ong. Nó không hiểu sao bản thân lại thấy shock đến thế, người cứng đơ ra, còn trước mắt nó, bức tường trong phòng bệnh cứ như chao đảo.Jaejoong không tin nổi, chỉ thấy nỗi thất vọng đè chặt trong tim. Nó đã bị bỏ rơi từ lâu rồi, nhưng tự nhiên đến tận giờ, Jaejoong lại thấy mình quả thực bị bỏ rơi thật. Bố của nó, lại là một con người khốn nạn như vậy đấy.

Jaejoong mím chặt môi. Tất cả cuộc đời nó cho đến giờ, hóa ra chỉ là trò chơi với mấy người đó thôi sao? Chẳng khác gì nó như một con rối, tất cả mọi hành động, cảm xúc đều bị chi phối bởi những người đó.

Đặc biệt là cái con người đang ở trước mặt nó đây. Những gì Junsu làm là sai rồi. Junsu không có quyền làm như vậy, không có quyền đánh giá người khác, không có quyền tự coi hành động của mình là đúng…Hành động như vậy chỉ càng chứng tỏ rằng Kim Junsu…
Ích kỷ.

Xấu xa.

Tàn ác.

Chỉ biết nghĩ đến bản thân, không coi ai ra gì. Jaejoong chẳng làm gì Junsu cả, vậy mà những gì nó nhận được…Jaejoong thầm cười khẩy. Tưởng nghĩ nói ra sẽ khiến nó thông cảm à, tưởng là trên đời có mình Kim Junsu là đau khổ thôi hả. Còn nó thì sao, những gì nó phải trải qua chỉ vì đồ khốn Kim Junsu không được coi là khổ ư?
Vậy mà giờ còn muốn tỏ ra mình đáng thương sao?

-Đừng có mà ngụy biện…_nó gằm ghè_…mày chỉ là đứa khốn nạn thôi…lúc đầu không có ai bảo vệ thì bám dính lấy Kim Seongbok, sau có Yoochun rồi thì bắt đầu cái khỉ gì mà trả thù…nói ra mồm mà không thấy nhục sao?

Junsu lắc đầu quầy quậy, tay bấu chặt lấy tấm chăn trên giường viện:

-…không, không…anh không hiểu gì cả, nhờ Yoochun tôi mới biêt lão ta đã hại bố mẹ mình như thế nào…tôi sẽ khiến lão ta trả giá. Tôi muốn lão ta yêu tôi, yêu đến phát điên lên được, rồi cuối cùng sẽ bỏ rơi lão ta…

Tự nhiên cậu bật cười khanh khách:

-…sẽ thế nào nhỉ? Cảm giác bị người mình yêu phản bội…sẽ không chịu được đúng không? Sẽ thấy hận đời đúng không? Nhất là cái loại người yêu hận đến cuồng như lão ta…

-Mày…tao không thể hiểu…mày quá ngây thơ, hay là điên rồi hả?!

-Điên, điên? Không, tôi không điên. Trả thù xong rồi, tôi sẽ được ở bên Yoochun. Sẽ không có gì ngăn cản hai đứa nữa, không có gì nữa…

-Yoochun?_Jaejoong cười khẩy_…Yoochun không có ở đây. Yoochun bỏ mày rồi, mày nghe rõ chưa? YOOCHUN BỎ CÁI ĐỒ KHỐN NẠN NHƯ MÀY RỒI!!!

Đầu Jaejoong nóng bừng, nó như cảm giác được từng nhịp mạch đập trong não. Nó không biết, nó không cần biết, nó chỉ biết rằng hiện tại nó muốn Kim Junsu thật
đau đớn, muốn cậu bị tổn thương, phải chịu thật nhiều thống khổ. Nó muốn tự tay mình gây ra những điều đó.
-Ánh sáng của đời mày đấy, người mày yêu thương nhất, chỗ dựa duy nhất của mày, đã bỏ mày rồi, biết chưa hả?! Yoochun sẽ chẳng bao giờ quay lại với mày đâu!

-Không, không…_Junsu vẫn tiếp tục lắc đầu_…không phải mà, Yoochun sẽ trở về…phải giải thích cho anh ấy…Yoochun…Yoochun…

Đôi bàn tay đang nắm chặt tấm chăn của Junsu bắt đầu co giật. Chỉ trong một thoáng, nó lan ra khắp toàn thân. Cả người cậu nảy lên, đôi mắt trợn tròn, họng tắc nghẹn, nước mắt chảy ra.

Jaejoong giật mình, hốt hoảng. Chuyện gì…rồi nó hiểu ra, Junsu đang lên cơn co giật. Chạy vội đến bên giường, nó giơ tay định nhấn nút gọi bác sỹ.

Sững lại.

Ngón tay.

Lơ lửng trên nút bấm.

Chỉ cần bấm xuống thôi, Kim Junsu sẽ được cứu.

Nhưng tại sao nó phải làm thế chứ?

Kim Junsu, người cho nó bao nhiêu đau khổ, giờ đã phải trả giá rồi. Chỉ cần nó mặc kệ, chỉ cần giờ nó bỏ đi không làm gì, Kim Junsu sẽ chết, và đó không phải lỗi của nó. Chỉ cần nó quay đầu lại…

Đúng, đúng vậy. Trong bệnh viện này không có camera, nếu nó tỏ ra shock và hốt hoảng, không biết làm gì, sẽ chẳng ai trách nó được. Thậm chí có thể bịa ra cái lý do nào đó…

Không ai biết…không ai kết tội được…

Lần đầu tiên trong đời…

Junsu đáng bị…

Tại sao lại không chứ?

Nó sẽ hạnh phúc, nó sẽ tự do, nó sẽ…

Bật thét lên một tiếng, Jaejoong lao tới, đập tay vào nút gọi liên hồi. Chỉ vài giây sau, bác sỹ cùng y tá chạy vội vào phòng. Jaejoong im lặng, đứng yên như cái bóng, trơ mắt nhìn người giữ tay, người giữ chân Junsu, và rồi bác sỹ lấy thuốc, tiêm vào tay cậu.

Cả người Junsu như xuội đi, co giật giảm rồi mất hẳn. Mắt cậu cũng dần nhắm lại. Bác sỹ xem xét thêm một lát, rồi gật đầu bảo tạm thời đã ổn. Tình hình tiếp theo phải đợi Junsu tỉnh dậy mới biết được.
Nhưng Jaejoong chẳng nghe thấy gì sau đó nữa. Nó lẳng lặng rời khỏi phòng bệnh, bước chân đưa nó tới trước cửa phòng của Kim Seongbok. Nó đứng đó, ngước nhìn cái tên dán trên cửa hồi lâu…

Jaejoong lại lặng lẽ bỏ đi. Ngang qua sân bệnh viện, nó nhận ra, trời nắng thật gắt.

Nó muốn khóc, rất, rất muốn khóc. Thế mà đôi mắt vẫn khô cong, đau rát như bị xé….

À ra thế…

Đến mức không khóc được nữa rồi…

Nó đau khổ quá, không chịu nổi nữa…

Jaejoong vấp phải con đường gồ ghề, ngã khuỵu xuống. Tay trầy xước máu.

Ai đó, đỡ nó dậy với.

Nó cần một người có thể ôm lấy nó, vỗ về nó, cười với nó, nói rằng rồi mọi chuyện sẽ không sao đâu. Một người nó có thể tin tưởng, một người khi ở bên nó thấy rất an toàn.

Jung Yunho…

Yunho…

Yunho….

Yunho!

Nhưng Yunho không có ở đây.

Jaejoong chỉ có một mình.
Nắng vẫn gắt, nóng đến bỏng người. Nóng đến mức da nó như phồng rộp lên, chỗ xước càng thêm đau rát. Khác hẳn với một đêm đông lạnh giá xa xôi nào đó…

Junsu m ri, ba m cũng không nhà…hay đ mình đi nu cháo cho em…

Comments
5 Responses to “[Fanfic] Phản diện_21.2”
  1. lakeshiera says:

    chào bạn, lâu nay tớ chỉ là silent reader thôi, tớ đã theo dõi fic này từ lâu rồi hôm nay mới comment mong chủ nhà thông cảm nhé, fic rất hay cảm ơn bạn rất nhiều ^^

  2. mjjeje_lee says:

    ai, * nước mắt * chờ lâu giờ đọc lại xém chút wen lun nội dung a, thx bạn up tiep~~~~~~~~

  3. thuy nghiem says:

    cuối cùng cũng chờ được rồi T.T
    Susu cưng đáng thương quá, Jaeby cũng đán thương quá đi, hai Kim của tôi T.T
    vậy rồi author định tiếp diễn sao đây? này có thể gọi là tình huống bế tắc rồi, tui chả nhìn thấy lối thoát nào cả.

  4. thuynghiem says:

    hey, sao au không tiếp tục cái này đi? T.T đang khúc đau đớn vậy mà lại mãi không tiếp tục, không giải quyết đi chứ cứ để reader đau khổ mãi vậy a!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: