[Transfic] NUDITÀ PUBBLICA

Name: NUDITÀ PUBBLICA
Author: Pineapple Pen
Genre: Humor
Paring: 6918
Translator: Belinda

Beta: Fuji-san

Link fic

Permission:

Oh yeah, sure, you can translate my fic. And yeah, I was Rexel Number 5 some time ago~

Happy Halloween~

NUDITÀ PUBBLICA

Nhiệm vụ của họ khá đơn giản. Tất cả những gì họ phải làm là đợi tại một quán cà phê nhỏ, theo dõi mục tiêu và lấy những thông tin cần thiết. Đơn giản. Một trong những nhiệm vụ dễ nhất được giao. Chính cái việc tại sao Sawada Tsunayoshi chọn Rokudo Mukuro và Hibari Kyouya cho nhiệm vụ này mới là điều mọi người đang bàn đoán một cách sôi nổi.

“Hình như, Kyouya yêu quý, cậu đang vượt quá tốc độ cho phép một chút thì phải,” Mukuro thản nhiên nhận xét, dựa lưng một cách thoải mái vào chiếc ghế dành cho khách.

Hibari càu nhàu giễu cợt và quay qua nhìn mũi tên đang đu đưa trên bảng đồng hồ của chiếc ô tô. 120m/h chẳng là gì cả. Cậu chưa từng nhận ra rằng mình đã vượt quá tốc độ cho phép là 50km/h, nhưng dù sao thì cậu cũng đâu thèm để ý tới mấy cái luật lệ giao thông của bọn Ý. Cậu nhanh chóng nhấn chân vào phanh khi quẹo quanh một góc đường rồi lập tức lại tăng tốc độ như lúc đầu.

“Ngoài ra, tôi cũng muốn chỉ rõ rằng cậu đang lái xe sai làn đường đấy.” Mukuro cười khùng khục khi thấy Hibari công khai nguyền rủa. Vậy ra cậu đang lái xe bên tay trái thay vì bên tay phải. Tại sao người Ý lại lái xe vào làn bên phải chứ? Thật ngớ ngẩn. Cậu tránh kịp việc đụng độ với một chiếc xe khác trong gang tấc bằng cách vội lánh xe sang phần đường bên phải.

“Đồ động vật ăn cỏ,” Hibari chửi thầm khi một người đàn ông Ý thò đầu ra khỏi cửa sổ gào thét cái gì đó bằng tiếng nước ngoài. Cắn chặt răng tức giận, cậu dộng chân vào bàn ga, lái chiếc xe phóng nhanh hơn.

“Oya, oya, Kyouya,” Mukuro cười to, rõ ràng đang rất thích thú, “cậu có cái bằng lái nào không đấy?” Hibari trả lời bằng tiếng càu nhàu, rõ ràng là không.

Quả là đáng ngạc nhiên khi vẫn chưa có vị cảnh sát nào đuổi theo họ. Hibari siết chặt bánh lái lúc cậu len vào chỗ đỗ xe, đạp mạnh chân vào pedal hãm phanh. Chiếc xe trượt một cách thô bạo trên mặt đường tới bốn mét nữa, cho tới khi cuối cùng nó cũng dừng lại được trên xác một con chim chết tả tơi.

Hai người con trai bước ra khỏi xe, không thèm để ý đến cái nhìn của những người xung quanh.

“Đi thôi,” Hibari ra lệnh với một cái lườm. Cậu cuốc bộ thẳng tới quán cà phê nhỏ, trông khá lạc lõng trong dáng điệu của người Nhật Bản. Mukuro, ngược lại, vô cùng phong độ. Hắn chào người lạ với một nụ cười, trong mắt mọi người thì hắn rõ là có phong cách quyến rũ của Ý, cho tới khi cộng sự của hắn kéo hắn đi tới một chỗ nhỏ sau quán, với nét mặt vô cùng cau có.

“Oh, tôi đang vui mà,” Mukuro tuyên bố với cậu trai đi cùng, hắn có vẻ thất vọng vì bị kéo đi khỏi người hắn đang trò chuyện. Điều này chẳng có nghĩa lý gì với Hibari. Rõ ràng Mukuro nói chuyện với cô gái đó chỉ để tán tỉnh cô ta mà thôi.

Hibari chán ghét nhìn mọi người xung quanh. “Đừng gây chú ý nữa,” cậu lườm. “Mi như khẩu súng chỉ chực nổ thôi vậy.”

Mukuro khúc khích cười và nhẹ nhàng trách. “Không, Kyouya,” hắn từ tốn thì thầm, tạo ra một vài ảo ảnh. “Đây mới gọi là khẩu súng chỉ chực nổ.”

Xem ra Mukuro đã không thèm nghĩ đến hậu quả của việc tạo ảo ảnh là gì mà tạo nên một khẩu súng trông như thật giữa chốn đông người. Cô hầu bàn gần đó đột ngột hét lên và chỉ vào bàn họ một cách sợ hãi.

“Làm tốt đấy, đồ chết tiệt,” Hibari nói bằng giọng đều đều. Cả quán cà phê đột nhiên trở nên hoảng loạn, họ gào thét bằng tiếng Ý và trốn dưới gầm bàn trong lúc cố gắng tránh xa Mukuro và “cây súng” của hắn. (hiểu theo một nghĩa hoàn toàn trong sáng, :”>)

“Chà,” hắn điềm tĩnh nói với Hibari, “chuyện này xem ra khá rắc rối đây.” Cô hầu bàn đã bắt đầu khóc lóc và đang quỳ gục trên sàn nhà, có vẻ như đang cầu nguyện.

Hibari, bất chấp thực tế là đáng nhẽ bọn họ phải cố làm lắng dịu tình hình hiện tại xuống, có vẻ khá thích thú trước vụ việc. “Họ đang nói gì thế?”

“Hm? À, họ cho rằng đây là một vụ cướp, “ Mukuro giải thích, hớp một ngụm cappuccino như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Vẫn là nhân viên nữ đang kích động đó thình lình bò, phải, là , tới chỗ hai người và đưa cho họ một nắm tiền. Cô ta hét lên và khóc lóc và tiếp thục ném những đồng Euros về phía họ.

“Hn. Điều tốt đẹp gì đây?” Hibari lầm bầm, tỏ vẻ kinh tởm nhìn những đồng tiền Euros. “Người ta không dùng Euro ở Nhật Bản. Giờ nếu họ có Yen, thì đó lại là một vấn đề hoàn toàn khác.”

Mukuro cười, “Cậu không quan tâm tới việc chúng ta bị lộ thân phận, gây một vụ bùm xùm và hầu như chắc chắn là sẽ bị bắt về vụ này?”

“Coi như thêm được chút giải trí, chẳng phải sao?” Hibari nhún vai rồi uống một ngụm từ trong cốc.

“Phải, đúng vậy,” Mukuro đồng ý trong lúc nghịch ngợm sắp xếp những đồng Euros lên những hoa văn li ti trên mặt bàn. “Chà, ngày hôm nay hóa ra cũng không tệ. Tôi tự hỏi liệu có điều gìkhác sắp xảy ra.”

“Ta sẽ cắn ngươi chết nếu như ngươi đề nghị bất cứ điều gì liên quan tới ta, ngươi và một phòng khách sạn.”

“Cậu hiểu tôi rõ quá đấy, Kyoya,” Mukuro bật cười to. Hắn đặt chiếc cốc rỗng lên bàn và đứng dậy. “Xem nào, bình thường thì tôi sẽ trả tiền, nhưng xét về những rắc rối chúng ta đã gây ra thì tôi nghĩ chúng ta khỏi cần.”

“Sao ngươi lại nói là “chúng ta” hả, động vật ăn cỏ?” Hibari nạt. ”Chính ngươi là người làm cho nơi này trở nên hỗn loạn.”

“Oh, cậu cũng đã hưởng thụ nó đấy thôi,” Mukuro buộc tội. “Với lại, tôi cũng muốn nhắc lại rằng chính cậu là người đã làm cho hàng đống dân thường, bao gồm cả một bà già tội nghiệp tí nữa thì lên cơn đau tim.”

Hibari lờ đi lời nhận xét đó, rõ ràng vì nó quá đúng và bắt đầu ngó ra ngoài cửa sổ. “Giờ thì chúng ta đã vuột mất mục tiêu, đồ-ăn-cỏ,” Hibari nhấn mạnh để đổi chủ đề và chỉ vào một gã đàn ông có vẻ khả nghi.

“Vậy thì,” Mukiro nói, kéo Hibari đứng dậy, “Đi bắt hắn ta thôi.” Hắn bình thản bước ra khỏi quán cà phê, Hibari theo sau. Chẳng ai trong số họ thèm nhìn lại những người trong quán. Cô bồi bàn bị kích động mạnh đã xỉu và một vài người đang gọi cảnh sát. Đó rõ ràng chẳng phải điều tốt đẹp gì.

Hai người bảo vệ đuổi theo mục tiêu rất cẩn trọng, cả hai, rất nhanh, bắt đầu cảm thấy chán. Gã đàn ông cuối cùng cũng dừng lại ở một vòi phun nước và ngồi xuống, để mặc Mukuro và Hibari nhìn hắn từ xa với vẻ cáu tiết trên gương mặt.

“Tôi có cảm giác như mình là một tên bám đuôi vậy,” Mukuro thở dài với một nụ cười thoáng qua môi.

Hibari quay qua và lườm hắn. “Ngươi  một tên bám đuôi,” Hibari nhận xét thẳng thừng.

“Thời đó xưa rồi, Kyouya. Đừng đánh giá một người đàn ông qua những lỗi lầm nhỏ nhặt chứ.”

“Ngươi đã trốn trong tủ áo của ta.”

“Và tôi đã nói với cậu là tôi đang chạy trốn một người!”

“Trốn ai?”

“Đó vẫn là điều đang cần được xác định!”

Hibari lườm hắn rồi quay lại về phía người đàn ông họ đang theo dõi. “Ngươi nhẽ ra phải có cách hay hơn để làm điều đó.”

“Ồ? Chỉ cho tôi xem.”

“Đáng ra ngươi có thể nhập vào một con thú nhỏ nào đó nếu ngươi thực sự phải nhìn ta thay đồ.” cậu trầm ngâm.

“Thế thì,” Mukuro cười.”Tôi sẽ ghi nhớ điều này cho lần tới tôi chạy trốn khỏi ai đó.”

Hibari thở dài cáu kỉnh. “Ta chưa bao giờ cắn ngươi đến chết vì chuyện đó.”

“Không, cậu không cắn ,” Mukuro trả lời quỷ quyệt. “Cậu còn đang bận quằn quại dưới người tôi, gào thét tên tôi mà.”

Hibari lườm qua và thô bạo đấm vào bụng tên đầu dứa bằng tonfa, thứ dường như vừa hiện ra từ khoảng không. “Ta không hét,” cậu lầm bầm, khoanh chéo hai cánh tay trước ngực. Nếu ai không biết, sẽ bảo rằng Hibari Kyouya đang bĩu môi hờn dỗi. Nhưng tất nhiên là không phải.

“Oh, hắn ta đang đi quanh vào trong góc,” Mukuro chỉ . Hai người theo dõi gã đàn ông, cho tới khi đầu họ nhô ra khỏi bờ tường, khiến họ trông khá…quái dị.

Thử tưởng tượng một bức tường phong cách Ý có hai cái đầu thò ra, một cái cao hơn cái kia. Điều đó trông sẽ rất khả nghi. Hibari ngước lên nhìn Mukuro từ vị trí để tranh cãi.

“Sao chúng ta không tóm gọn tên khốn đó đi?” cậu lầm bầm.

“Nhà Vongola ra lệnh cho chúng ta theo dõi hắn trước,” Mukuro giải thích.

“Từ khi nào mà ngươi theo lệnh của tên động vật ăn cỏ đó vậy?”

Mukuro nhìn xuống và chỉ vào cậu trai. “Tôi không theo lệnh ai hết; tôi chỉ muốn xem hắn sẽ làm gì với con thú to đùng kia thôi.”

“Thú?” Hibari hỏi. “Oh, ta thấy rồi.” Cậu lại nhìn lên. ”Đó không phải là thú vật, đồ ngu.”

“Không phải? Chà, thế thì đó là cá-ohh!” Mukuro co người lại kinh tởm. “Tởm quá đi mất! Tôi đã bị sỉ nhục, hắn sỉ nhục tôi! Và tôi đã nghĩ rằng hắn có thể là một kẻ khả nghi đáng tôn trọng cơ đấy, thế mà – oh, thứ đó kinh quá đi mất! Đáng nhẽ cậu nên để mặc tôi nghĩ đó là con thú nào đó cho rồi!”

Hibari đảo mắt. “Ta nghĩ trong tất cả mọi người thì ngươi phải là người nhìn ra được chứ. Đặc biệt khi ngươi rõ ràng cũng dính dáng tới mấy thứ như vậy.”

“Cậu đang nói rằng tôi sẽ tham gia hoạt động nào đó với cái thứ kinh tởm ấy?!”

“Phải.”

“Cậu đang nói rằng cậu sẽ tham gia cùng tôi trong họa-“

“Không.”

“Cậu rất thích phá hỏng những giây phút đẹp của tôi, phải không, Kyouya.” Mukuro thở dài và đẩy người qua bức tường. “Tốt lắm, đi bắt hắn ta thôi.”

Hai người tiến bước tới chỗ gã đàn ông mờ ám, cái người mà đáng lẽ họ phải xem xét kỹ trước khi tấn công. Cái người mà họ đã phải dành ra mười phút để theo dõi nhưng hoàn toàn không thèm để ý cho tới khi họ thấy cái thứ kinh tởm mà họ sẽ chẳng bận tâm mà nhắc lại. Họ đã định thực hiện kế hoạch một cách chuyên nghiệp, nhưng, xét về việc Hibari đã đụng chạm với hàng tấn người không liên quan và Mukuro đã dựng nên cảnh hoảng loạn ở quán cà phê với một cây súng ảo, họ quyết định đã tới thì tới luôn.

Hibari quật cây tonfa và đập thẳng vào mũi gã đàn ông, khiến mọi người trên đường phát hoảng.

“Ooh, Kyouya,” Mukuro la lên, chỉ vào một người phụ nữ trung niên, “đó là người phụ nữ cậu suýt giết chết với cái xe.” Hibari chẳng thèm để ý tới Mukuro và tiếp tục tấn công kịch liệt gã đàn ông khả nghi mà đáng lẽ ra họ phải theo đuôi.

Đó cũng là lúc cảnh sát quyết định vào cuộc. Hibari sải bước, đập thô bạo vào đầu bất cứ đại diện nào của luật pháp tiến tới chỗ cậu. Mukuro cười khùng khục và quyết định ra tay giúp đỡ, hắn đâm vào tên cảnh sát bằng cây đinh ba. Tính ra thì hắn chẳng gây ra hư hại đáng kể nào cả. Hắn chỉ đơn giản là trở nên thật phiền nhiễu. Dù sao thì chắc đấy cũng là kế hoạch của hắn.

“Động vật ăn cỏ,” Hibari gọi Mukuro, “làm mấy tên khốn này phân tâm để ta có thể đưa tên khốn kia tới nơi nào mà chúng ta có thể giết hắn.” Mukuro gật đầu và Hibari mở đường tiến tới chỗ gã đàn ông khả nghi giờ đã bất tỉnh.

“Cậu nói làm phân tâm hả,” Hắn lầm bầm một mình. Giờ, hắn có hai lựa chọn. Hắn có thể hành hạ mấy tên cảnh sát với những nỗi sợ hãi lớn nhất của họ, hoặc hắn có thể làm gì đó quyết liệt hơn nhiều. Tất nhiên, cái thứ hai có vẻ vui hơn nên sẽ được chọn.

‘Oh il mio Dio, quell’uomo è nudo!’ một sĩ quan gào lên bằng tiếng Ý . Tạm dịch ra thì có nghĩa là ‘Oh trời ơi, người đàn ông đó khỏa thân!’

Đúng. Mukuro đã cởi hết quần áo của hắn bằng ảo giác. Chẳng cần phải nói, hắn đã gây ra sự xao nhãng đáng kể thế nào. Hắn cười như không có chuyện gì xảy ra và ngồi xuống, trông quá thanh lịch với một người đàn ông đang khỏa thân. Cảnh sát ngừng đuổi theo Hibari và thay vào đó tiến tới chỗ Mukuro, gào thét gì đó về việc gìn giữ sự trong sáng của công dân Ý.

“Ôi cho xin đi,” Mukuro nói bằng tiếng Nhật, bất chấp sự thật rằng chẳng ai hiểu hắn nói gì, “Chính Ý là đất nước đẩy mạnh việc khỏa thân nơi công cộng! Nudità pubblica!‘ Hắn xem ra đang khá thích thú.

Hắn cười rộ lên khi tất cả những người Ý ở đó nhìn hắn với trạng thái shock toàn tập. “Đồ ngu!” Hibari tức sôi lên, rõ ràng là đang thấy xấu hổ vì cậu có một chút liên quan tới hắn.

Mukuro vẫn còn cười được khi cảnh sát chụm lại để ngăn chặn hắn. “Nếu ta thấy bất cứ thứ gì chạm vào người ta thì ta chắc chắn rằng tất cả các ngươi sẽ trải qua một cái chết đau đớn khủng khiếp đấy,” hắn cười một cách hài hước. Dù vậy thì hắn vẫn nghiêm túc về lời cảnh cáo của mình. Thoát khỏi cảnh sát là một việc quá dễ dàng. Chỉ cần tạo nên ảo ảnh về thân thể khỏa thân của mình chạy đi hướng nào khác và họ sẽ đuổi theo hướng đó.

Hắn nhập bọn với Hibari không lâu sau đó, ăn mặc đàng hoàng. “ Hay thật,” hắn thở dài.

Hibari đấm vào mặt hắn.

“Đừng có làm thế nữa.”

Mukuro cười điệu. “Chỉ vì cậu muốn tôi là của riêng cậu thôi, Kyouya,” hắn hát. Hibari giận dỗi và bỏ đi. “Cậu không phủ nhận ~!”

Hắn đang định cười, nhưng đột nhiên một quả lựu đạn nhỏ lăn tới chỗ họ. Hibari ngó nó. “Cái quỷ gì vậy?”

Bất thình lình, quả lựu đạn nổ, và cả cụm khói tím dày bắt đầu xì ra từ đó, nhanh chóng và vô tình được 2 người bảo vệ hít phải..

“Cậu biết gì không,” Mukuro cười yếu ớt, “Khói mê!”

Tsuna thở hắt ra và xoa hai bên thái dương để làm giảm cơn đau đầu. Đó là nhiệm vụ dễ dàng nhất. Cậu đã gửi hai người bảo vệ mạnh nhất của mình cho một nhiệm vụ dễ đến mức nực cười và kết quả thì cậu được cái gì?

Cậu nhận được một cuộc gọi từ Ý bắt cậu chứng minh việc Hibari và Mukuro có dính dáng tới tổ chức Mafia. Không những thế, cậu còn phải tự mình tới cái đất nước đó để mang hai người được gọi là người bảo vệ kia về. Cảnh sát đã phải dùng khói mê (cái thứ khói mê kỳ cục!) để đưa hai người đó đi mà không dùng vũ lực. Làm thế quái nào mà họ bị bắt trong khi là thành viên của nhà Mafia có lẽ là hùng mạnh nhất cơ chứ?

Cậu nhìn xuống hai người họ,2 người đang ngồi kế nhau với còng ở cổ tay. Cả hai, bất chấp tình huống hiện tại, tỏ ra khá là thỏa mãn, thậm chí cả Hibari.

“Rối loạn trật tự công cộng,” Tsuna đọc từ bảng thống kê đã được dịch ra tiếng Nhật cậu nhận được từ cảnh sát Ý, “hành hung, trộm cắp có vũ trang, tấn công cảnh sát, hàng tấn lần vi phạm luật giao thông và…và phơi bày khiếm nhã!!?” Tsuna thở dài và nhìn chằm chằm vào Mukuro. “Phơi bày khiếm nhã, có thật không vậy?!”

“Chẳng có cái quái nào gọi là phơi bày khiếm nhã ở Ý cả, Sawada Tsunayoshi,” Mukuro giải thích một cách vui vẻ. “Tất cả là vì nhiệm vụ.”

Hibari lườm, dù bạn có thể thấy một cái nhếch mép cười nhẹ, và Mukuro cười thầm. Tsuna thậm chí còn chẳng muốn nói cho họ biết rằng người đàn ông họ bắt không phải mục tiêu như dự định.

Cậu vùi mặt mình vào hai bàn tay.

Tại sao cậu lại chọn hai người đó lần nữa chứ?

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: